Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

Tâm hồn lớn

      Giờ tôi bỗng thấy rất nhớ anh. Người đàn ông đã ở bên cạnh tôi suốt thời kỳ khó khăn nhất trong  đời của tôi. Tôi không hiểu làm sao mà anh yêu nổi tôi?  khi ấy tôi thật tệ hại. Lòng tôi chất chứa đầy lỗi đau, sự thù hận và sự non nớt. Anh là một người bạn học với tôi. Và cũng là người đã hiến dâng trọn vẹn trái tim ngây thơ, trong trắng của anh cho tôi. Đi qua biết bao năm tháng của cuộc đời. Mà tôi vẫn chưa tìm được ai tốt với tôi hơn anh. Khi nghĩ về anh, tôi luôn cảm thấy hạnh phúc. Tôi thèm và khao khát cái cảm giác bình yên, tự do, tự tại khi bên anh. Anh, một tâm hồn vĩ đại ở bên trong một con người nhr bé!

        Giữa dòng đời nghiệt ngã, tôi thèm một con người cao thượng, một trái tim nhân hậu và một người có lòng tự trọng cao như anh. Tôi ước tôi được gặp anh thêm một lần nữa trong cuộc đời. Tôi sẽ nói là tôi yêu anh. Tôi cần anh cho một cuộc sống hạnh phúc, thanh thản, bình yên của mình. Nếu nói yêu là sự lựa chọn để được hạnh phúc thì tôi rất yêu anh. Vượt qua bao chặng đường gian khổ, nhầm lẫn và khờ dại của tình cảm. Tôi lại tìm thấy hình ảnh của anh trong trái tim mình. Cảm ơn anh vì đã luôn ở trong trái tim tôi. Vì thế mà tôi lại cảm thấy hạnh phúc, bình yên, thanh thản trong tâm hồn.
       Nhớ anh lắm, … ơi! Xin anh đừng bao giờ rời xa  khỏi trái tim em nữa! Không có anh ở bên, cuộc đời em đầy bão tố. Dù có vẻ là em đang tiến lên. Nhưng thực chất, em đã đi vào một cơn bão lớn….
       Em vẫn sống độc thân trong một căn nhà nhỏ. Hiểu rằng cuộc đời này chỉ có anh mới thật lòng yêu thương em. Xin anh đừng giận vì em đã không đủ trí tuệ và lòng can đảm để chấp nhận điều đó. Giờ thì em đã thật sự hối hận rồi. Mình ơi, anh đang ở đâu? ….
                                                             Tác giả: Phạm Thị Hợi
Xem thêm các bài viết

<< Khí hậu ở Hà Nội


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét